Không rõ từ chuyến đi nào mà hai tiếng xế – ôm đã đi vào lòng tôi

Không rõ từ chuyến đi nào mà hai tiếng xế – ôm đã đi vào lòng tôi và trở nên thân thương đến vậy. Mỗi chuyến đi qua hai tiếng thân thương đó lại vang vọng trong tâm hồn tôi, lúc thì ôm ơi lúc lại xế à. Nó khiến tôi bất giác liên tưởng tới hai từ vợ – chồng còn chiếc xe là con thuyền đưa hai đứa thẳng tiến về phía trước.

“Xế” thì chuyên tâm chèo lái con thuyền vượt bao khó khăn, trắc trở, mệt mỏi, gian lao để đến những nơi tươi đẹp, bình yên, hạnh phúc còn “ôm” lại sát cánh bên xế, tâm sự với xế, hỗ trợ cho xế những lúc trắc trở để con thuyền đó được vững vàng, an toàn tiến thẳng tới mục tiêu. Có “ôm” bên cạnh trong suốt cuộc hành trình cũng khiến xế cảm thấy không còn cô đơn, có thêm động lực vượt qua những mệt mỏi, gió, mưa, bụi, cơn buồn ngủ và cả những cám dỗ bên đường để tập trung vào con thuyền của 2 đứa.

Những lúc dừng chân được xế (ôm) đưa cho chai nước để uống, cái khăn để lau mặt lại khiến cái tình cảm thêm ấm nồng. Những hành động nhỏ nhưng đầy quan tâm, tình người ấy đã khiến chúng ta xóa nhòa khoảng cách đến gần nhau hơn, hiểu nhau hơn và cảm thông cho những phong ba bão táp do chuyến đi mang lại. Những hành động đó tuy nhỏ nhưng nhờ nó mà bao sai lầm, bao mâu thuẫn, những bất đồng cũng dần được xoa dịu, xóa nhòa để rồi kết thúc mỗi chuyến đi hai từ xế – ôm không biết vì lẽ gì đã tự nhiên hòa vào làm một và dường như khó có thể tách rời và rồi trong tâm trí chúng ta mãi có nhau, đã là của nhau dù thời gian có dài bao lâu nữa thì hình ảnh ấy cũng không thể bị xóa nhòa.

Lại nhớ khi con thuyền bị trục trặc, những giọt nước mắt lại lăn dài trên khuôn mặt mệt mỏi của ôm vì thương xế phải hì hụi cùng thợ sửa xe, nhớ những tiếng cười, những câu nói, những điều tâm sự ta chia sẻ cho nhau trong suốt chuyến đi. Những điều tưởng chừng nhỏ nhoi, vẩn vơ ấy lại là cầu nối cho hai tâm hồn vốn dĩ hoàn toàn xa lạ đến gần nhau và nó còn đáng quý, đáng trân trọng hơn nữa khi được sinh sôi từ những khó khăn, mệt mỏi trong suốt cuộc hành trình dài. Chính nhờ những điều đó mà sự toan tính, gian dối dần mất đi chỉ còn lại tấm chân tình xuất phát từ sâu thẳm tâm hồn mỗi người.

Những lúc ngủ, lúc nghỉ, lúc ăn, lúc vui chơi giải trí bao điều xấu được thể hiện ra nhưng xế không chê ôm cũng như ôm không coi thường xế, chúng ta thông cảm cho nhau, chấp nhận nhau và cùng sát cánh với nhau đến hết cuộc hành trình. Cuộc sống có vài chục năm còn chuyến đi tuy chỉ có vài ngày nhưng vài ngày đó xế là của ôm và ôm là của xế chúng ta đã là của nhau thế nên tình nghĩa đó là có thật, hãy lưu giữ nó, trân trọng nó như một khoảng thời gian quý giá trong cuộc đời mỗi người để sau đó nhìn lại ta đã từng có một thời như thế.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *